Chọn lấy một chữ yêu đủ dùng


“Khi bạn từ bỏ một cái cây không thuộc về mình, bạn sẽ phát hiện ra cả một rừng cây đang đợi bạn”.

Là vậy đấy!



Con người ta vẫn thường hay cố chấp. Trong tình yêu, nhất định phải cố chấp đến trăm vạn lần. Cho đến khi không còn lối thoát, không còn sức lực để ngóng trông hay chờ đợi, lúc bấy giờ mới nghĩ tới chuyện có nên buông bỏ hay không.


Con người ta cũng thường hay tự huyễn hoặc mình. Trong tình yêu, chỉ cần đeo đuổi một trái tim khác làm mình rung động, cũng sẽ có ngày trái tim ấy quay về phía mình mà đập chung một nhịp. Cho đến khi trái tim kia bay đi mải miết, cả khi đã tìm được một trái tim khác để chung vui, mới nhận ra rằng đã để trái tim mình lạc lõng chốn bơ vơ quá lâu rồi.


Nhiều lúc, tuổi trẻ mặc sức chiều chuộng tim yêu của bản thân mà nằng nặc đuổi theo những điều xa tầm với. Chẳng hạn, với người mình yêu thì hết dạ hết lòng, với người yêu mình thì mặc tâm xa lánh. Chỉ cần người yêu mình bày tỏ một chút thành ý hay quan tâm, liền ôm tim chạy mất, sợ hãi rằng quay lưng lại nhìn họ thì sẽ khiến mình bỗng nhiên trở nên yêu họ, và lỡ mất duyên phần với người mình vẫn đang yêu.





Nhiều lúc, tuổi trẻ vô lý đến oái oăm. Cứ thích đổ xô vào một mối tình hơn cả hai người đang đứng. Không kiềm lòng được mà bất chấp trở thành kẻ thứ ba, là kẻ đến sau trong một cuộc tình biết trước mất nhiều hơn được. Nhưng cũng vẫn chấp nhận, bởi ví von cuộc đời là bể khổ, tình trường là bể chia ly. Bởi còn mải ca thán câu ca buồn cho một chuyện tình không viết nên lời kết.


Nhưng mà tuổi trẻ cũng phải giản đơn hơn. Cứ nghĩ mà xem, mỗi sáng đi làm có người đứng ở cửa chờ trông, nhoẻn cười rồi hứa hẹn với nhau một câu “sẽ về sớm!” có phải tốt hơn nhiều lần? Mỗi tối trở về cùng nhau ăn một bữa no, say sưa kể vài câu chuyện vặt, rúc vào lòng nhau ủ ấm, có hơn vạn lần tranh cướp tim yêu với kẻ khác hay mơ mộng những thứ tình ảo đâu đâu?


Có thể tuổi trẻ không tin tưởng vào điều này, nhưng điều này là có thật. Hôm nay bạn thấy yêu một người rất nhiều, nhiều đến chừng không đo đếm được. Nhưng bỗng một ngày thức dậy, bạn thấy gương mặt cũ, nét cười cũ, hơi ấm cũ không còn làm xao lòng bạn chút nào nữa, nghĩa là đã dừng yêu người ấy hẳn rồi. Dừng cả nghĩa nhớ mong và chờ đợi. Vậy là tự nhiên hết yêu thôi!


Nên, hãy biết trân trọng tim mình, đừng khờ khạo trao đi cho kẻ khác mà không biết được mất đúng sai. Chỉ khuyên, tuổi trẻ hãy trao tim yêu cho người mà bạn thấy bình tâm bên cạnh, không quan tâm đẹp xấu, không quan tâm sang hèn, không quan tâm nghề nghiệp hay chức vị xã hội… Chỉ quan tâm một mũi tên hai chiều mang tên tình ái.


“Bạn có yêu người, và người có yêu bạn đủ dùng không?”




0 Response to "Chọn lấy một chữ yêu đủ dùng"

Post a Comment

Friends list